Em đi xe phòng nằm và nằm ở cuối xe, lúc đó cuối xe vẫn còn 1 giường trống kế bên nhưng phụ xe ko vào phòng trống đó nằm mà lại nằm ngoài đường luồng sát phòng em luôn.

Em có hỏi phụ xe là giường bên kia trống sao ko nằm mà nằm ngoài đường luồng, phụ xe bảo họ thích nằm chỗ này, em nói vậy có thể nằm nhích lên kia 1 chút được ko vì phòng em chỉ có 1/2 cái rèm (e quan sát thấy duy nhất chỉ có 2 cái giường cuối là có 1/2 rèm thôi, còn mấy giường trên kia thì rèm đầy đủ ). Em cũng nói là có người lạ nằm sát vậy em khó ngủ và cũng ko dám ngủ, phụ xe bảo ai đụng chạm gì mà ko dám ngủ, họ thích nằm đâu họ nằm, đâu phải em độc quyền trên xe đâu mà muốn yêu cầu gì cũng dc.

Đúng là e ko phải chủ xe, cũng ko phải khách bao trọn xe, nhưng khách là phụ nữ và yêu cầu vậy cũng đâu có gì quá đáng đâu nhỉ 🥹

P/s: Hi vọng các hãng xe sẽ nhắc nhở phụ xe rằng nếu phải nằm ở lối đi hoặc nằm dọc đường luồng thì nên chọn vị trí cạnh thanh niên, đàn ông, người lớn tuổi hoặc trẻ nhỏ, thay vì nằm cạnh phụ nữ và các bạn nữ đi một mình như tụi em. Thật sự trong tình huống đó, em ko dám ngủ một chút nào.

Lúc đó em có nhắn tin báo tình hình cho gia đình và bạn bè, có người khuyên em gọi phản ánh ngay cho nhà xe, có người bảo cứ thức cày phim đến sáng cho an toàn. Nhưng thật lòng em không dám báo trực tiếp vì sợ sau đó bị nhân viên nhà xe ghét hoặc gây khó dễ.

Em có uống thuốc say xe nên rất buồn ngủ, nhưng vẫn phải cố ép mình thức vì ko thể yên tâm. Em nằm mà cứ nghe ngóng xem họ đã ngủ chưa, có lúc em nghe họ mở đt xem, có lúc em nghe họ ngáy, rồi lại mở đt,... em có cảm giác như họ cũng ko muốn ngủ hẳn vậy. Đến khoảng 22h, em nghĩ thôi thì đăng một bài lên FB, vừa để bạn bè biết tình hình, vừa có người vào bình luận nói chuyện để em tỉnh táo và thức đến sáng, nhưng vì buồn ngủ quá nên em ngủ lúc nào ko hay và hễ giật mình là em lại nhìn sang cái rèm 🥺

P/s2: Khoảng 30 phút sau khi em đăng bài, có một phụ xe đi đến chỗ em, người này bất ngờ giật phăng tấm rèm rồi đập vào người kêu em dậy. Lúc đó tâm lý em vốn đã căng thẳng và lo lắng nên khi bị giật rèm đột ngột, em giật mình và hơi hoảng em liền hỏi lớn: Anh làm gì vậy?

Người phụ xe hỏi : Ông chú nằm kế bên có làm gì chị ko?

Em trả lời: Sao anh lại hỏi vậy?

Người đó nói: Nếu ổng ko làm gì chị thì chị gỡ bài xuống giùm em.

Em cũng khá bất ngờ vì thời điểm đó em chỉ chia sẻ cảm giác bất an của bản thân khi phải nằm cạnh người lạ trên chuyến xe đêm. Em ko hề nói rằng người đàn ông nằm bên cạnh đã có bất kỳ hành vi quấy rối hay làm gì em. Thật sự em ko hiểu vì sao họ biết nhanh đến vậy, vì em ko phải người nổi tiếng, bài viết lúc đó cũng chưa hề viral chỉ đâu khoảng 30 lượt like thôi.

Em trả lời rằng em chỉ chia sẻ trải nghiệm thực tế của mình, ko bịa đặt hay vu khống ai, cũng ko sử dụng hình ảnh của bất kỳ cá nhân nào với mục đích xúc phạm, cuối cùng em đồng ý xóa hashtag tên nhà xe, bật bài viết để chế độ bạn bè và ko gỡ bài viết (nhưng e nói họ là e sẽ gỡ bài để họ nhanh chóng rời khỏi chỗ em).

Em cứ nghĩ câu chuyện sẽ dừng lại ở đó, nhưng không, khi xe dừng đổ xăng, lúc em vừa xuống xe thì người phụ xe nằm đường luồng trước đó gọi em ra nói chuyện. Người này lúc đầu hỏi tại sao con đăng ảnh chú lên fb nói chú sàm sỡ con( trước đó thì xưng anh em, em có ghi âm cuộc nói chuyện), em trả lời: chú có thật sự đọc hiểu bài con viết ko ạ, con ko hề nói đụng chạm gì đến chú, nói xong em vừa bước lên xe thì người này còn nói với theo và dùng những lời lẽ thô tục để chửi bới, lăng mạ và sỉ nhục em( thật sự gần 40 năm cuộc đời đây cũng là lần đầu tiên em phải nghe những lời nhục mạ nặng nề đến vậy ). Một phụ xe khác còn hù dọa sẽ báo CA vì em đăng hình ảnh của người khác lên mạng xã hội mà chưa có sự cho phép.

Trong suốt sự việc, em chọn im lặng, ko đôi co hay đáp trả, ko phải vì em sai hay vì em sợ, mà vì em đi một mình, giữa đêm khuya, trên một chuyến xe đường dài. Điều em ưu tiên lúc đó là sự an toàn của bản thân em trước.

Em chỉ chờ đến khi xe đến nơi an toàn rồi mới phản ánh với phía nhà xe, em ko phải người dễ bị bắt nạt hay dễ bị ăn hiếp. Đừng vì thấy em nhỏ con, bé xíu, có gương mặt hơi hiền 1 chút mà nghĩ em sẽ im lặng hay chịu đựng trước những điều ko đúng.

Còn việc em phản ánh với nhà xe ko phải để yêu cầu xử lý hay trừng phạt người phụ xe, bởi việc họ xử lý nội bộ như thế nào em cũng ko can thiệp và cũng ko quan tâm.

Mục đích của em là để nhà xe nhận thức được vấn đề, nhắc nhở và cảnh cáo nhân viên của mình, nhằm tránh những hành vi tương tự tiếp diễn. Khi đăng bài em cũng chỉ nghĩ nếu bài viết này được nhiều người biết đến, biết đâu sẽ góp phần làm giảm bớt những tình huống như vậy trên các chuyến xe.

Em cũng mong đây sẽ là một lời cảnh báo để các nhà xe chú trọng hơn đến cách ứng xử của nhân viên, giúp những hành khách, đặc biệt là các bạn nữ và các em sinh viên đi một mình, cảm thấy an tâm và an toàn hơn khi lựa chọn dịch vụ.

☘️Quãng Ngãi- Sài Gòn: 1 đêm ko ngủ ☘️

Chia sẻ từ bạn Kiều Như Thủy