Do bài viết gốc quá dài nên mình tóm tắt cho mọi người dễ đọc

Dưới đây là tóm tắt ngắn gọn và súc tích toàn bộ sự việc từ bức tâm thư của anh Hồ Bá Lược:

1. Hoàn cảnh ban đầu

* Gia đình: Anh Hồ Bá Lược có hoàn cảnh khó khăn, gồm mẹ già hơn 70 tuổi, em gái chưa chồng (Hồ Thị Thông) và anh trai bị bệnh nhẹ.

* Mục đích: Đầu tháng 5/2025, gia đình bán nhà sổ chung tại Tân Uyên, Bình Dương được 750 triệu đồng, gom góp hết tài sản và vay mượn (tổng cộng hơn 1 tỷ đồng) để mua đất sổ riêng cho mẹ dưỡng già.

2. Vụ mua bán lô đất thứ nhất tại Bình Dương (Tháng 5 – 12/2025)

* Môi giới: Thông qua bạn thân là Nguyễn Lâm Vũ, anh Lược được mẹ nuôi của Vũ là bà Mạc Thị Nhung giới thiệu mua lô đất 202m² tại phường Phú An, TP. Bến Cát, Bình Dương với giá 1 tỷ 220 triệu đồng.

* Bên bán: Đất đứng tên Nguyễn Tấn Phúc (con trai ông Nguyễn Tấn Phú – người có biệt thự tại đường Nguyễn Chí Thanh, Thủ Dầu Một).

* Diễn biến & Sai phạm:

* Bà Nhung liên tục cam kết, hứa hẹn chịu trách nhiệm nếu có rủi ro, thúc giục gia đình cọc tiền.

* Ngày 20/06/2025: Cọc tiền tại nhà ông Phú.

* Ngày 09/07/2025: Đi công chứng. Bên bán khai giá mua bán trên hợp đồng chỉ 250 triệu đồng (để trốn thuế), dù gia đình trả 1 tỷ 220 triệu đồng. Bà Nhung thuyết phục gia đình cứ ký.

* Khi đo đạc lại, phát hiện đất bị trồng ranh, lấn chiếm nghiêm trọng sang hàng xóm (xây dựng tường rào từ chục năm trước), thực tế mất hơn một nửa diện tích.

* Khi yêu cầu giải quyết, bên bán né tránh, cơ quan chức năng cho biết việc kiện tụng kéo dài và rất khó khăn (nếu thắng kiện chủ cũ qua hợp đồng công chứng 250 triệu, gia đình cũng mất trắng).

* Bán lỗ: Tháng 12/2025, dưới sự ép buộc và hướng dẫn của bà Nhung, gia đình bán lỗ lô đất này cho chị Thi với giá 1 tỷ 140 triệu đồng (lỗ 80 triệu, mất 20 triệu tiền cò). Khi bên mua đo đạc lại cũng phát hiện trồng ranh, cuối cùng anh Lược phải trả lại 100 triệu tiền cọc cho chị Thi.

3. Vụ đổi đất thứ hai tại Tây Ninh (Đầu năm 2026)

* Do gia đình lâm vào cảnh mất trắng, bà Nhung đề nghị đổi lấy một lô đất khác của bà tại xã Long Khánh, huyện Bến Cầu, Tây Ninh (thực tế lô đất này đang đứng tên người khác ngoài Hà Nội là ông Phạm Hồng Đăng do bà Nhung cầm cố/sang tên).

* Ngày 23/03/2026: Khi địa chính đo đạc, tiếp tục phát hiện lô đất này bị hàng xóm lấn chiếm 18m², và các lô đất kế bên đang bị ngân hàng tịch thu, phát mãi, có đơn ngăn chặn khiến thủ tục sang tên bất thành.

4. Kết luận và hệ lụy

* Sau chuỗi ngày bị lừa gạt, mất toàn bộ tài sản tích cóp cả đời, gia đình đứng trước nguy cơ đi ở trọ, anh Lược rơi vào trạng thái bế tắc tột cùng, suy sụp tinh thần nặng nề và viết thư tuyệt mệnh trước khi tìm đến cái chết, để lại lời xin lỗi cùng di nguyện gửi gắm gia đình, vợ con cho người thân.

Thông tin chi tiết vụ viêc:

KÍNH GỬI CƠ QUAN CHỨC NĂNG CÓ THẨM QUYỀN VÀ KÍNH GỬI ĐẾN CỘNG ĐỒNG MẠNG!

Tôi tên Hồ Bá Lược!

Tôi cầu xin cơ quan chức năng có thẩm quyền và cộng đồng mạng hãy xem xét, lấy lại công bằng cho gia đình tôi. Vì quá bế tắc nên tôi viết những dòng này trước khi tôi đi, mong nhận được sự quan tâm của cơ quan chức năng và mọi người!

Đầu tháng 5 năm 2025, gia đình tôi có bán căn nhà sổ chung ở Tân Uyên, Bình Dương với giá 750 triệu đồng, với ý định gom góp hết tài sản và vay mượn để mua đất sổ riêng cho mẹ già hơn 70 tuổi, em gái chưa có chồng đang làm công nhân và anh trai bị bệnh khờ nhẹ có nơi ở rộng rãi, thoải mái để dưỡng già.

Giữa tháng 5 năm 2025, tôi có hỏi bạn tôi tên Nguyễn Lâm Vũ, chơi thân với nhau cũng gần 10 năm, hiện tạm trú ở Tân An, Thủ Dầu Một, Bình Dương, xem thử khu vực Vũ ở có ai bán đất sổ riêng không. Sau đó, Vũ giới thiệu tôi qua mẹ nuôi của Vũ là bà Mạc Thị Nhung, quê ở Hải Dương nhưng đang tạm trú ở Tân An, Thủ Dầu Một, Bình Dương.

Trước đó, tôi cũng có quen bà Nhung nên gọi bà Nhung bằng “má”. Khi tôi liên hệ hỏi bà Nhung về chuyện gia đình khó khăn, mới bán nhà sổ chung và gom góp tài sản của cả gia đình được tổng số tiền khoảng hơn 1 tỷ đồng, nhờ bà Nhung giới thiệu đất, bà Nhung đã giới thiệu cho tôi lô đất diện tích 202 m², số thửa 1045, tờ bản đồ số 28, tại phường Phú An, thành phố Bến Cát, tỉnh Bình Dương cũ, phía sau Đình Phú Thuận, với giá 1 tỷ 220 triệu đồng.

Vài ngày sau, tôi chở mẹ và em gái đi xem đất, có gặp bà Nhung. Mẹ tôi nói với bà Nhung rằng hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, phải dồn hết tiền của cả nhà để mua lô đất đó. Mẹ tôi sợ bị lừa thì coi như mất trắng, không còn gì nên do dự, không muốn mua.

Tuy nhiên, bà Nhung cứ nói với mẹ tôi: “Chị cứ mua đi, nếu có chuyện gì em chịu trách nhiệm”, đồng thời nói với mẹ tôi toàn những điều tốt đẹp.

Ngày hôm đó, cả nhà tôi đồng ý đi đặt cọc để mua đất vì những lời hứa của bà Nhung. Khi đến nơi đặt cọc, phía bên bán nói sổ đang được cầm cố nên chỉ có bản photocopy. Vì vậy, tôi không đồng ý mua nữa và đi về.

Mười ngày sau, bà Nhung gọi cho tôi, nói rằng lô đất đó đã đổi sang chủ mới vì bên kia cầm sổ quá hạn nên người đang giữ sổ đã sang tên cho con của ông ấy, hiện đang rao bán.

Người đó tên Nguyễn Tấn Phú, số điện thoại 0918449441. Sau khi xảy ra sự cố tôi mới biết số điện thoại của ông Phú. Người con đứng tên trên sổ là Nguyễn Tấn Phúc, sinh năm 2000, số CCCD 074200000150, thường trú tại tổ 3, ấp 2, xã Hòa Phú, Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh. Nhà ông Phú hiện ở một căn biệt thự ngay đầu đường Nguyễn Chí Thanh, thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương.

Tôi cảm thấy lấn cấn nên nói với bà Nhung rằng tôi không mua lô đất đó nữa, nhờ bà tìm một lô khác. Tuy nhiên, bà Nhung vẫn nói chủ đất này rất tốt, bà đã biết ông Phú 10 năm, nhà giàu và làm ăn đàng hoàng nên tôi không phải sợ. Bà Nhung nói nếu có vấn đề gì thì bà sẽ đứng ra chịu trách nhiệm.

Bà còn nói với tôi rằng ông Phú định bán lô đất cho bạn của ông ấy, nhưng bà thấy giá rẻ, hợp lý nên đã năn nỉ ông Phú để lại cho tôi.

Nói chung, bà Nhung luôn nói những điều tốt đẹp về người bán và lô đất đó. Bà nói nếu xảy ra giải tỏa, tranh chấp hoặc kiện tụng mà bên bán không chịu trách nhiệm thì bà Nhung sẽ đứng ra chịu hoàn toàn trách nhiệm với gia đình tôi.

Lúc đó, tôi vẫn còn nghi ngờ nên nói với bà Nhung rằng để tôi hỏi ý kiến mẹ và em gái.

Ngày hôm sau, bà Nhung liên tục gọi điện cho tôi. Bà nói bà đã đến nhà ông Phú, phải năn nỉ rất nhiều thì ông Phú mới đồng ý để gia đình tôi có thời gian đến hết ngày hôm đó để đặt cọc. Nếu không đặt cọc thì ông Phú sẽ bán cho người khác.

Tôi nói phải từ từ vì đây là toàn bộ tài sản của gia đình tích góp trong mấy chục năm, cũng là tính mạng của tôi. Nếu có chuyện gì xảy ra, mẹ tôi đã hơn 70 tuổi và có nhiều bệnh, chắc chắn tôi sẽ giải thoát vì mọi trách nhiệm trong gia đình đều đổ lên đầu tôi. Tôi nói cần suy nghĩ lại.

Tuy nhiên, bà Nhung vẫn nói đây là cơ hội, mua lô đất này chắc chắn sẽ sinh lời và bà muốn điều tốt cho gia đình tôi…

Vì lòng tin và những lời hứa chắc chắn như đinh đóng cột của bà Nhung, tôi và em gái đồng ý đi đặt cọc. Vì mua đất cho gia đình nên gia đình tôi thống nhất để em gái tôi tên Hồ Thị Thông, sinh năm 1992, chưa có chồng, đứng tên.

Ngày 20 tháng 6 năm 2025, tôi chở em gái đến căn biệt thự của ông Phú, ngay mặt tiền đường Nguyễn Chí Thanh, để đặt cọc tiền.

Lúc đó, trong nhà ông Phú có ông Phú, con trai ông Phú tên Phúc, bà Nhung và một người tên Tạ Thị Hà. Ban đầu, tôi nghe bà Nhung nói bà Hà là em vợ ông Phú, nhưng sau này bà Nhung lại nói bà Hà là người môi giới hoặc làm việc cho ông Phú.

Khi lô đất của tôi xảy ra vấn đề, bà Hà thường là người đứng ra có mặt để nói chuyện với tôi.

Tại nhà ông Phú, tôi có trình bày hoàn cảnh gia đình khó khăn. Tôi không rành về việc mua bán đất có sổ riêng như thế nào cho đúng nên rất sợ bị lừa.

Ông Phú nói: “Tao ở cái biệt thự như thế này, sổ tao có cả 100 cái, hơn 1 tỷ tao cho mày không hết mà đi lừa cái gì.”

Ông Phú còn nói nếu có tranh chấp, giải tỏa hoặc liên quan đến kiện tụng, ông sẽ đứng ra đền gấp 10 lần, chứ không phải một đền một như trong giấy đặt cọc.

Sau khi đặt cọc xong, tôi tìm hiểu và hỏi nhiều người có chuyên môn về đất đai. Tôi được biết trước khi đến phòng công chứng để thanh toán và ký hợp đồng, người mua phải yêu cầu người bán liên hệ cơ quan địa chính để trích đo ranh giới, cắm mốc và ký giáp ranh.

Khoảng một tuần trước ngày ra phòng công chứng để sang tên, tôi gọi điện cho bà Nhung, đề nghị bà nói với ông Phú đưa cán bộ địa chính đến đo đạc, cắm mốc ranh giới và ký giáp ranh.

Bà Nhung trả lời rằng phía ông Phú đã gọi địa chính đến đo và cắm mốc rồi, bảo tôi đừng lo.

Tôi nói nếu địa chính đến đo và cắm mốc thì người mua phải có mặt để giám sát, xem mốc nằm ở đâu, chứ làm như vậy đâu có được. Tuy nhiên, bà Nhung khẳng định phía bên đó đã làm đúng và bảo tôi cứ yên tâm chờ đến ngày công chứng.

Ngày 9 tháng 7 năm 2025, tôi và em gái đi công chứng. Những người có mặt gồm bà Nhung, bà Hà và Phúc, con trai ông Phú. Hôm đó ông Phú không đi, bà Hà đứng ra đại diện phía ông Phú làm việc với tôi.

Khi phòng công chứng chuẩn bị hồ sơ cho hai bên ký và lăn tay, tôi hỏi bà Hà rằng sau khi làm xong thủ tục thì có gọi địa chính đến đo lại ranh mốc để kiểm tra hay không.

Bà Hà không đồng ý và nói trước đó đã đo, có đầy đủ mốc rồi nên không cần đo lại. Tôi không đồng ý và nói rằng làm như vậy không được.

Sau đó, bà Hà nói với bà Nhung chuyện gì đó mà tôi không biết. Bà Nhung nói với tôi rằng bà sẽ gọi địa chính tư đến đo cho tôi xem.

Khi phòng công chứng soạn hồ sơ, đưa cho tôi và em gái đọc để ký và lăn tay, tôi thấy nội dung ghi phía bán chuyển nhượng với số tiền chỉ có 250 triệu đồng, trong khi gia đình tôi mua với giá 1 tỷ 220 triệu đồng.

Tôi hỏi bà Hà và bà Nhung thì bà Nhung giải thích rằng phía bán khai giá thấp để đóng ít tiền thuế. Nếu sau này cơ quan thuế điều tra việc bên bán khai gian thì bên bán phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Bà Nhung nói tôi không phải lo và bảo em gái tôi cứ ký.

Sau khi hoàn tất thủ tục và thanh toán toàn bộ tiền, bà Nhung cùng tôi xuống lô đất để nhờ đơn vị địa chính tư đo lại.

Bên đo đạc nói vị trí đất và tọa độ bị xéo, gần một nửa diện tích không khớp, sau đó họ đi về.

Tôi hỏi bà Nhung thì bà gọi cho bà Hà và nói với tôi rằng do mới sáp nhập các tỉnh nên máy đo tọa độ của đơn vị đo đạc đã cũ, chưa cập nhật tọa độ mới, dẫn đến tọa độ bị sai. Bà bảo tôi cứ yên tâm.

Tôi không đồng ý với lời giải thích đó. Bà Nhung nói sẽ nộp hồ sơ lên bộ phận địa chính của phường, yêu cầu trích đo lại để tôi yên tâm.

Khi ký giấy sang tên, em gái tôi có làm giấy ủy quyền cho bà Nhung nhận sổ và thực hiện các thủ tục. Vì em gái tôi đi làm công ty, còn tôi không rành giấy tờ đất đai nên nhờ bà Nhung giúp. Vì vậy, bà Nhung có quyền nộp hồ sơ lên phường để yêu cầu trích đo.

Vài ngày sau, bà Nhung gọi cho tôi, nói hiện tại đang sáp nhập tỉnh nên bộ phận tài nguyên của phường không nhận hồ sơ đo đạc vì hồ sơ quá tải, hẹn khoảng một tháng sau mới nhận.

Sau hơn một tháng, em gái tôi đã nhận được sổ hồng nhưng bà Nhung vẫn chưa nộp được hồ sơ đo ranh mốc.

Vì quá nóng ruột, tôi gọi điện thúc giục bà Nhung. Bà trả lời rằng hiện nay phường không nhận đo ranh mốc nữa. Muốn đo ranh mốc thì phải xin giấy phép xây dựng, khi đó địa chính mới đến đo.

Tôi nói với bà Nhung rằng nếu vậy thì làm hồ sơ xin giấy phép xây dựng.

Sau khi nhờ bạn vẽ bản vẽ xây dựng và chuẩn bị thủ tục hồ sơ đưa cho bà Nhung đi xin giấy phép, qua hai tuần tôi không nhận được phản hồi.

Tôi gọi cho bà Nhung thì bà nói bản vẽ xây dựng do bạn tôi làm không được phường chấp nhận, phải bỏ tiền để bên phường vẽ bản vẽ mới được.

Về phần đo ranh mốc, bà Nhung nói phải đóng 4 triệu đồng cho bên địa chính phường thì họ mới đo. Tôi hỏi phí đo ranh mốc phải do bên bán chịu, tại sao phía tôi phải đóng.

Bà Nhung nói bên kia đã bán xong thì không còn trách nhiệm, bây giờ bà sẽ chịu một nửa, tôi chịu một nửa là 2 triệu đồng. Tôi đồng ý chuyển cho bà Nhung 2 triệu đồng.

Ngày hôm sau, cán bộ địa chính phường đến đo ranh mốc. Kết quả giống như lần trước, ranh đất bị chồng lấn sang đất của người khác khoảng một nửa diện tích.

Cán bộ địa chính nói gì với bà Nhung thì tôi không biết. Tôi thấy mọi chuyện đang bất ổn và có thể dẫn đến kiện tụng nên đề nghị bà Nhung gọi phía ông Phú đến giải quyết.

Phía ông Phú nói đang đi công tác, không thể nói chuyện. Sau đó, tôi và bà Nhung đến nhà ông Phú nhưng người làm nói ông Phú không có nhà. Tôi và bà Nhung đến nhà ông Phú không chỉ một lần mà đến bốn lần, đều bị từ chối gặp.